Thế giới lộ diện một tình trạng bệnh lạ: bệnh dịch tiêu biến. Tín đồ mắc bệnh ban đầu sẽ không đủ tên gọi, từ từ là tính danh ở trên các giấy tờ, nhân dạng và sau cùng là sự bặt tăm vào hư không. Trong bối cảnh bệnh tiêu biến chuyển đã cải tiến và phát triển thành dịch bệnh, làm cho cho quả đât ngày một tiêu điều, một cô nhỏ bé và một cậu bé, đưa ra quyết định dân thân vào hành trình dài đến tận cùng trái đất trên dòng xe Super Cub vận tốc 60km/h.

Bạn đang xem: Hành trình đến tận cùng thế giới

Khủng hoảng căn cước và cảm thức con người mất đi căn cước là vấn đề trở đai trở lại, bao trùm lên các sáng tác văn học Nhật bản thời tân tiến bất nói trong đái thuyết kinh điển hay gần như tác phẩm thị trường, phi chủ yếu thống như light novel. Do thê, hẳn với rất nhiều độc giả, văn học Nhật luôn mang đến một sự nặng nề nhất định với sự ngột ngạt, nỗi cô đơn, xúc cảm mông lung, vô định… 


Nhưng, trường phù hợp nào cũng có thể có ngoại lệ. Và Tabinideyou, horobiyuku sekaino hatemade – hành trình dài đến tận cùng cố kỉnh giới là một trong những ngoại lệ như vậy. Vào tác phẩm lộ diện của vô vàn phần đa con người mất đi căn cước: thương hiệu gọi, quá khứ, nhân dạng… tuy vậy lại không tạo thành sự tuyệt vọng mà đến cuối cùng, vật dụng đọng lại ở mẩu chuyện ấy vẫn là hi vọng vào ngày mai. Như hành trình dài đến tận cùng thế giới của nhì nhân đồ vật chính, là 1 trong những hành trình của tương lai, ko có điểm đến lựa chọn cũng không biết khi nao ngừng lại.

*
*
Ảnh: Lanmreading

Nếu xem về nội dung, Hành trình mang đến tận cùng nạm giới không phải một cuốn sách có nội dung nặng nề hiểu. Sản phẩm có tình tiết hết sức đối kháng giản: quả đât bỗng mở ra một tình trạng bệnh lạ: bệnh tiêu vươn lên là và tình trạng bệnh đó gấp rút lan ra như một đại dịch: ai ai cũng có thể mắc phải, không có thuốc chống bệnh, càng không tồn tại thuốc trị bệnh. Ban đầu, tín đồ bệnh đã mất đi thương hiệu gọi cùng với sự tồn trên trên cục bộ giấy tờ, phần đa gì liên quan tới họ. Tiếp đó, fan ấy đang mất đi màu sắc: khung hình dần nhạt phai tính đến một ngày hình như trong xuyên suốt tới mức ánh sáng có thể chiếu thẳng qua người. Cuối cùng, bạn đấy đang tiêu biến trọn vẹn khỏi thế giới lẫn trọng tâm trí mọi ai làm việc lại: kí ức về họ rất nhiều trở nên rất là nhòe mờ.

Trong bối cảnh căn căn bệnh hoành hành, bao gồm một cô bé xíu và một cậu bé bỏng 16 tuổi chớm lao vào giai đoạn đầu tiêu biến đưa ra quyết định bỏ lại trường học, quăng quật lại thành phố, cùng nhau đi mang lại nơi tận cùng thế giới trên một dòng Super Cup. Cùng trên hành trình dài đó, nhị người gặp gỡ được những bệnh nhân khác, nhận ra sự giúp đỡ của họ để hoàn toàn có thể tiếp tục vững bước trên quãng mặt đường dài sắp tới tới.

Nhưng, đơn giản và dễ dàng không có nghĩa là thiếu chiều sâu, dễ dàng nắm bắt không tức là thiếu đi quý giá nhân văn làm cho day kết thúc trái tim bạn đọc. Bởi, trước hết, ngơi nghỉ một trái đất như dần trở yêu cầu “trắng xóa” vì tình trạng bệnh tiêu trở thành mà tình người vẫn tương khắc khoải nơi đây. 

Một cô bé, một cậu bé nhỏ 16 tuổi, đã từng có lần là bạn làm việc cùng lớp nhưng lúc này họ còn chẳng nhớ nổi tính danh của nhau, vẫn quyết định dựa dẫm trên chặng đường dài không có đích đến vậy thể. Quan hệ của họ, từ khóa lâu đã vượt qua côn trùng quan hệ đồng đội hay người sát cánh đồng hành thông thường, cơ mà nói là tình thương lại cũng không đúng. Chỉ đơn giản rằng, hai tín đồ đó, từ tương đối lâu đã đề nghị đến nhau, bạn này cần sự xuất hiện, sống thọ của người kia để chứng minh rằng bản thân vẫn đã sống, có một nhân dạng và được nhớ mang đến trong trái đất dần lụi tàn. Sự gắn kết bằng tình người, bởi hai trái tim cùng bình thường nhịp đập, biết quan tâm, biết sẻ chia, biết lo lắng, biết hi sinh do nhau đã đưa hai đứa trẻ 16 tuổi tiến được xa trên chặng đường dài như thế.

Xem thêm: Top 5 Thuốc Tan Mỡ Bụng Của Nhật Bản, Top 5 Viên Uống Giảm Mỡ Bụng Của Nhật

Thứ tình tín đồ bàng bạc đó, còn hiển hiện tại trên từng chương, qua từng câu văn, nhỏ chữ, qua từng fan mà cô nhỏ nhắn và cậu bé bỏng gặp gỡ. Không còn ai tất cả danh tính, họ chỉ biết gọi tên nhau bằng những danh xưng, đại tự phiếm chỉ, bất định: giám đốc, thư ký, sếp, chưng sĩ, công chúa… Nhưng, danh tính bao gồm thật sự đặc trưng không khi người nào cũng sẵn sàng dang tay giúp đỡ, cưu mang lẫn nhau. Nếu như như không tồn tại sự giúp sức thật tâm, hết mình, không vụ lợi trường đoản cú những nhỏ người tốt bụng chẳng rõ tính danh ấy, gồm lẽ, nhị cô cậu học viên 16 tuổi cấp thiết đi xa. Mà đề nghị chăng, thiết yếu trong yếu tố hoàn cảnh thế giới dần dần lụi tàn, con bạn biết cuộc đời mình là hữu hạn, fan ta rất có thể dễ dàng ló mặt lòng mình với những người khác hơn. 

Mở lòng nhằm yêu yêu mến và đón nhận yêu thương. Để cho dù tan biến, dù không còn ai lưu giữ đến tín đồ ấy thương hiệu là gì, thì các tình cảm vẫn trao, vẫn tồn tại mãi: “Mình thiết yếu đi một mình từ thủ đô đến. Mình cùng cậu ấy hỗ trợ lẫn nhau, phải giờ mới xuất hiện ở đây. Lại càng không thể đi dạo mà phải nhờ vào cậu xe cộ Cub chạy 60km/h này”, “Dù vậy, trường hợp chỉ tất cả hai đứa và xe Cub, bọn mình cũng cấp thiết làm được trò trống gì. Cốt tử là đã nhận được sự góp đỡ của đa số người dọc đường, với nhờ vả, hành hạ cũng không ít”. Trái thực, nhì tiếng tình người, càng trong thiến nạn lại càng tươi vui hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, Hành trình đến tận cùng vắt giới đâu phải là câu chuyện về tình người, mà đó còn được xem là câu chuyện hết sức đẹp về lòng yêu thích sống, về cầu mơ, khát khao, hi vọng, về việc sống tận lực, tận hiến, sống làm thế nào cho trọn vẹn quãng thời hạn còn lại, dẫu quãng thời gian ấy còn lại thật ngắn ngủi. Vày vốn dĩ “Cái quý hiếm nhất của con người ta là đời sống, đời fan chỉ sống bao gồm một lần, buộc phải sống làm thế nào để cho khỏi xót xa hối hận vì trong năm tháng đã sống hoài sinh sống phí, cho khỏi hổ thẹn bởi những kí vãng ti tiện và hèn đớn của mình.” (Thép đang tôi cố kỉnh đấy)

Chính vì lòng si mê sống, vì không thích phí phạm phần lớn phút giây tươi tắn của cuộc sống ngắn ngủi còn lại, không muốn mãi bi lụy với tình trạng bệnh tiêu đổi thay quái ác, cô bé xíu và cậu nhỏ nhắn đã bước trên hành trình dài đến tận cùng rứa giới. Một hành trình dài mang đầy tính tượng trưng: cuộc đời hai người có thể là hữu hạn nhưng hành trình họ đi sẽ kéo dài mãi, cũng như khát vọng, ước mơ của bé người, đâu có giới hạn, đâu chịu đựng sự chi phối của biên cương hay căn bệnh tật? 

Chính do tình yêu và một lòng yêu cuộc sống thường ngày mà ông người đứng đầu và cô thư ký không ngồi yên chờ ngày tiêu biến mà họ đã tạo ra dựng một trang trại xanh mướt rau củ củ. Họ phân vân ngày họ đang ra đi, bạn dạng thân bọn họ hẳn cũng biết rằng, tình hình bệnh lý của ông giám đốc mỗi một khi một đưa xấu, tiến triển nhanh hơn tình hình bệnh lý cô thư ký. Dẫu vậy họ vẫn sống, vẫn nở thú vui hẳn vị họ hiểu: mang đến tận lúc này, họ mới thực sự sống cuộc đời họ mong mỏi muốn, thao tác làm việc họ yêu thích, được sinh hoạt cùng người họ yêu thương thương.

Chính bởi chấp niệm với mong mơ được cô bé, cậu nhỏ bé khơi dậy sau khi sếp gặp gỡ hai bạn mà anh hoàn toàn có thể đứng dậy sau đau thương bằng hữu tiêu biến, nỗi tuyệt vọng bởi bản thân cũng sắp bặt tăm để hoàn thiện giấc mơ: đưa cái máy bay chạy bởi sức fan cất cánh trên thai trời. Phải, dẫu chỉ từ một ngày để sống, dẫu sắp tới tiêu trở thành thì sao? con người vẫn đang còn quyền triển khai mơ ước, gồm quyền được đựng cánh trên bầu trời xanh cơ mà. Và tin chắc, phiên bản thân sếp lúc vươn lên là mất, đã vô cùng mãn nguyện do không vứt lại sức lực của bạn dạng thân, của đồng đội cho việc nghiệt ngã của số phận mà bị bệnh quái ác gây lên.

Và cũng dựa vào tình mến kích thích lòng mê mẩn sống, lòng sức nóng huyết của cô ấy bé, cậu nhỏ nhắn đã truyền mang lại công chúa niềm tin dũng cảm. Để cô dám nhấn thân, dám cách đi tìm hiểu thế giới, tìm hiểu năng lực ẩn chứa sâu trong bản thân bằng chính đôi chân của mình. Ra quyết định ấy, không đối chọi thuần chỉ là việc dũng cảm. Đấy còn chứa đựng tinh thần của con bạn dám đi từ không gian “trong này”, không khí “an toàn” nhằm tới không khí “ngoài kia”, một nơi hoàn toàn có thể hiểm nguy trùng điệp tuy nhiên đầy màu sắc cùng bí hiểm kì thú.

Một cuốn truyện, có nội dung dễ dàng và đơn giản cùng khối hệ thống nhân vật không quá đồ sộ, tương xứng để fan hâm mộ đọc trong một buổi tối. Nhưng có lẽ, vì đối chọi giản, dễ hiểu quá, hồ hết gì tưởng chừng là đao to lớn búa lớn, là ẩn ức sâu trong tư tưởng con người được viết lên bằng một chất giọng, văn phong giản dị và đơn giản tới thuần khiết nhưng mà Hành trình đến tận cùng chũm giới lại càng khiến trái tim độc giả thêm day dứt. Câu chuyện nói đến một bệnh lý lạ, tuy nhiên cách người sáng tác triển khai diễn biến lại không nhằm mục tiêu mục đích nhắc lể rằng: căn bệnh đó khởi nguồn từ đâu, biện pháp trị bệnh như thế nào. Điều Yorozuya Tadahito hướng đến là cách người ta đối diện trước bệnh dịch như ra sao. Trái đất đã hoang tàn, đổ nát với như sắp tới bờ vực tốt vong, con người ngoài ra cũng không thể để lại gì cho cuộc đời: thương hiệu gọi, kí ức, quần áo,… đều phát triển thành mất. Vậy, con người sẽ là ai? giữa cuộc đời mênh mông biết chắc rứa nào cũng đều có ngày biến mất không dấu vết, con bạn tồn tại để triển khai gì? 

Câu chuyện tưởng chừng nhỏ nhẹ, giản dị đến khôn cùng ấy đã hướng độc giả, về lại những câu hỏi muôn thủa nhưng chưa giờ thôi nhức nhối tới giá trị của con người giữa cuộc sống. Yorozuya Tadahito nêu vấn đề, rồi thiết yếu ông đưa ra hướng giải quyết: con người rất có thể mất đi, nhưng hồ hết ghi chép mãi sau trên giấy, bên trên đá, bên trên cát,… đang còn trường tồn mãi. Rồi, khi trang sách vẫn khép, người hâm mộ chợt nhận thấy một điều rất là nhân văn: Dẫu có tiêu biến, dẫu mất đi căn cước, con fan vẫn mãi trăn trở, day hoàn thành trong mâu thuẫn “Sống hay không sống, tồn tại hay không tồn tại”. Và khát khao miêu tả cái tôi, ước vọng được khẳng định bạn dạng ngã, cầu mơ được hội chứng minh phiên bản thân đã, đang sinh sống giữa cuộc đời mãi là ước mơ tự thân, đáng quý, xứng đáng trân trọng. 

Hành trình cho tận cùng cầm giới, tưởng xa nhưng mà hóa gần, tưởng vô hình và lại đầy hữu hình: tận cùng quả đât là khu vực cậu, tận cùng trái đất là địa điểm ta còn search thấy thân thương “Nhưng mà, chỉ cần ở bên cậu, thì tớ đi đâu cũng được”. Của cả tận cùng vắt giới. Tốt là đáy địa ngục. Bất kể chốn lỗi vô nào”. Cho dù tương lai nhân loại có tiêu biến, dẫu ngày mai con tín đồ chẳng còn hiện hữu trên cuộc đời, tuy vậy hai láng hình nhỏ tuổi bé đó, hẳn không còn nuối tiếc bởi họ vẫn sống, đã yêu thương, đã gặp mặt gỡ cùng tiếp lửa tin cẩn tới mọi ai họ đang gặp. Như những câu thơ từng xuất hiện thêm trong cuốn sách Hạt giống trọng điểm hồn – Từ các điều bình dị: