Cố Thành Danh chú ý ra biểu cảm tráng lệ và trang nghiêm của Tần Thanh Thủy, bên cạnh đó không chịu sự nghiền buộc của Tần Thanh Thủy.Nhìn nhị người, hồi lâu sai, anh ta lờ đờ gật đầu, dẫu vậy nói: “Anh tại chỗ này đợi em.

Bạn đang xem: Nếu không có gặp anh

Có chuyện gì thì hotline điện mang đến anh.”Lục Ngôn hững hờ nhìn nạm Thành Danh, sau đó ôm Tần Thanh Thủy đi về phía xe cộ của mình.Đích thân open xe đến cô, giọng nói của Lục Ngôn tất cả hơi lạnh: “Lên xe.”Trong lòng của Tần Thanh Thủy tất cả không tự nguyện nữa thì cũng chỉ đành ngoan ngoãn lên xe.Lục Ngôn cũng lên xe.Tần Thanh Thủy lạnh nhạt nói: “Cứ nói chuyện ở trên đây đi. Giữa chúng ta cái cần nên nói cũng đã nói rồi, tôi đã không cần đền bù gì nữa. Vậy thì tôi hỏi anh, anh chung cuộc muốn như thế nào?”Lục Ngôn ngước quan sát cô: “Tôi không có yêu ước gì, chỉ dễ dàng một điểm, em thuộc tôi trở về.”“Điều này không thể!” Tần Thanh Thủy không đề nghị nghĩ, thẳng trả lời: “Tôi sẽ không đi thuộc anh. Nhưng mà anh tại sao không tha đến tôi chứ? Tôi đã hết tình cảm với anh nữa, mặc dầu trói tôi lân cận anh, tôi cũng chỉ nghĩ cho những gian khổ mình đề nghị qua, hằng ngày đối diện với gương mặt bí xị đó anh chắc cũng trở thành không vui.

Xem thêm: Tin Bão Mới Nhất, Thông Tin Bão Trên Biển Đông Hôm Nay, Bão, Áp Thấp Nhiệt Đới

Mang đến nên, anh tha đến tôi đi, tôi cũng buông quăng quật anh, như vậy không tốt sao?”“Chuyện này là không thể.” Lục Ngôn không nói câu gì khác, trực tiếp khởi đụng xe, tài xế rời khỏi.Tần Thanh Thủy từ cửa ngõ xe chú ý ra, thấy thay Uyên Ning 1 mình đứng ở đó, quan sát theo bọn họ rời đi, trong tâm địa càng thấy áy náy.Lục Ngôn chú ý đến điểm này, đột nhiên cười giá buốt hỏi: “Em yêu thương anh ta rồi?”Tần Thanh Thủy hơi sững người, cô ngạc nhiên anh vẫn hỏi như vậy, tuy vậy trong lòng cô tất cả đáp án rất rõ ràng ràng, dẫu vậy cô vẫn nói: “Phải.”Đây là đáp án tốt nhất.Lục Ngôn cụ thể rất bình tĩnh: “Nhưng em không hề có.”Tần Thanh Thủy cau mày: “Tôi gồm yêu anh ấy hay không, bản thân tôi dĩ nhiên biết rõ.”“Tần Thanh Thủy, chớ tự lừa mình dối tín đồ nữa, em ko yêu anh ta.” Ngữ khí của Lục Ngôn rất chắc chắn.Một người dân có yêu một bạn hay không, thiệt ra khôn cùng khó bịt giấu. Mặc dù cô ko nói, nhưng ánh mắt nói lại lừng chừng nói dối. Ánh đôi mắt cô nhìn cầm Thành Danh không tồn tại nhìn thấy sự thẹn thùng vui mê say khi nhìn bạn mình yêu, mà lại chỉ gồm áy náy.“Em ko yêu anh ta, lại miễn cưỡng phiên bản thân ở ở bên cạnh anh ta, anh ta sẽ không vui, em cũng trở nên không vui.”Tần Thanh Thủy bị nói trúng, trong thâm tâm lại càng tức giận: “Anh nói như thế, dẫu vậy còn anh thì sao? Anh không phải cũng giống như thế sao? Anh không yêu tôi thì hà vớ gì cưỡng mong tôi trở về thuộc anh? phiên bản thân cảm thấy tội lỗi sao?”Phía trước ko xa là đèn đỏ, Lục Ngôn trầm mặc ngừng xe lại, thư thả quay sang quan sát thẳng vào cô.“Em sao biết là tôi ko yêu?”Đôi đôi mắt sâu thẳm của anh khiến cho người khác cực nhọc lòng nhìn thấu.Nhưng thời tương khắc này, Tần Thanh Thủy dường như từ trong mắt của anh quan sát ra được sự gian khổ trầm lặng, còn tồn tại một chút cảm xúc phức tạp khiến cho cô rất khó có thể mô tả ra được.Lục Ngôn của thời khắc đó khiến trái tim của cô ấy run lên, thậm chí khiến cô không đủ can đảm nhìn nhiều.Tần Thanh Thủy con quay đầu, ánh mắt hướng về phía trước.Sau một lúc bình tĩnh, phản bội ứng lại cùng với ý của anh nói, vào đầu của cô y hệt như bị máy gì quét qua, nháy đôi mắt trở yêu cầu trống rỗng.Ý vừa rồi của Lục Ngôn là, anh… yêu cô?Liên tưởng đến lúc tại chính giữa thương mại, nhân viên phục vụ nói anh cực kỳ yêu cô, anh không có phủ nhận ngoài ra đồng ý. Lại nghĩ mang đến câu vừa rồi anh nói, trong trái tim Tần Thanh Thủy nhất mực trở đề nghị rối bời.Cô trước nay chưa từng nghĩ, Lục Ngôn vẫn nói câu như vậy này cùng với cô.Với cô nhưng mà nói, điều đó căn phiên bản không thể xảy ra.Đổi lại là trước đây, Tần Thanh Thủy nhất thiết sẽ mừng phát điên. Người mình muốn cũng say đắm mình, đây là chuyện tốt đẹp biết bao, tuy thế bây giờ…Tình yêu thương của anh cho quá muộn rồi.“Nếu như tình thân của anh chính là tàn nhẫn giết chết tôi và con của anh, rước thận của tôi cho người con gái mà anh yêu, tàn khốc muốn lấy mạng của tôi, vậy thì tình yêu này của tgđ Lục thiệt sự quá nghiêm trọng rồi, tôi không đồng ý nổi. Xin anh thu lại đi.” Biểu cảm, giọng điệu của Tần Thanh Thủy đều lộ ra sự hờ hững tuyệt tình.Đồng tử của Lục Ngôn co rút lại, thân thể cũng thắt lại.Cô ko biết, từng một câu nhưng cô nói gồm lực cạnh bên thương mập với anh nhường nhịn nào đâu.Anh đã từng tuyệt tình cùng với cô như vậy nào, thì khẩu ca của cô cơ hội này, so với anh lại đau buồn như thế.“Không thu lại được rồi.” Anh khẽ cười, các giọng nói khàn khàn: “Trừ phi em moi tim tôi ra.”Tần Thanh Thủy mím môi, không nói gì nữa, ngón tay thì siết chặt lại.Mất một lúc lâu, Tần Thanh Thủy mới phát hiện con đường không đúng.Chỗ này vậy mà lại đã căn nguyên cao tốc.“Anh mong dẫn tôi đi đâu?” Tần Thanh Thủy cảnh giác.“Sân bay.” Lục Ngôn thanh nhàn nhạt nói.“Lục Ngôn anh đừng gồm mà vượt đáng! Ai nói ý muốn cùng anh mang đến sân bay? Tôi sẽ không còn đi cùng anh đâu!” trong lòng Tần Thanh Thủy hoảng hốt.Cô ko ngờ, thủ đoạn của Lục Ngôn vậy mà chắc nịch như vậy.“Lần này cho dù em muốn nhảy xuống xe tự sát cũng không có tác dụng, mặc dầu em chỉ là một chiếc xác, tôi cũng trở nên vận chuyển em trở về.”Lời nói của anh ý triệt để khiến Tần Thanh Thủy giảm đứt quan tâm đến nhảy xuống thời gian này, cô khó tính quát: “Anh bị điên rồi sao?”Lục Ngôn mỉm cười, thú vui đó nhìn thì tất cả chút bị thương: “Phải, sớm đã trở nên điên rồi.”Khoảnh tương khắc biết cô biết đó, thì anh đang điên rồi.“Nếu như còn ước ao nhìn thấy con, em thật thà ngồi yên đi.” Anh nhàn rỗi nhạt nói.Tần Thanh Thủy trợn khổng lồ mắt, không thể tin mà nhìn anh: “Anh muốn làm những gì con hả?”Lục Ngôn tương đối nhướn mày, thấy tầm dáng cô sợ anh sẽ có tác dụng tổn mến tụi bé dại thì trong thâm tâm hơi khó khăn chịu.Ở trong tâm địa của cô, anh man rợ như vậy sao?